11 = 97.840.353 – phép tính đã được chứng minh bằng một trận bão siêu to khổng lồ

Bạn có “đi bão”  tối qua, có tận hưởng một bầu không khí náo nhiệt, hân hoan của bầu không khí vui “hơn ngày Tết”? Có tự hào khoác vai nhau hô vang “Việt Nam vô địch”, có hò reo đến khản cổ, có đập tay với người đi bên cạnh, có “xõa” hết mình để chung vui với mọi người vì chiến thắng của đội tuyển U22 Việt Nam? Những gì đội tuyển bóng đá chúng ta mang lại, không chỉ là một chiến thắng, cũng không phải là 1 tấm Huy Chương Vàng, mà hơn hết là những điều thật sự có ý nghĩa với cả một dân tộc. 

U22 Việt Nam giành chiến thắng trong trận Chung kết
U22 Việt Nam giành chiến thắng trong trận Chung kết

11 = 97.840.353? Từ trước đến nay có khi nào bạn nghe được cái phép toán vô lý như trên chưa? Nhưng tôi nghĩ rằng sự so sánh đó lại đúng đến diệu kỳ vào tối ngày hôm qua (10/12/2019), vào cái thời khắc mà đội tuyển bóng đá nam U22 Việt Nam giành Huy Chương Vàng SEAGAMES 30 sau 60 năm mòn mỏi chờ đợi. 

11 cầu thủ – 11 người hùng trên sân, mang đến niềm vui, sự vỡ oà cho cả một đất nước 97 triệu 840 nghìn 353 dân – tính đến ngày 10/12/2019. 

11 = 97.840.353, tôi nói rằng, phép tính này là duy nhất, cảm xúc của cả đất nước Việt Nam chúng ta tối hôm qua là duy nhất. Mỗi một thời điểm ta tự hào về con người, về Tổ quốc đều mãi là duy nhất. Vì trước đây và cả sau này, cảm xúc của chúng ta không bao giờ có thể nói là y-như-đêm-ngày-10/12 được.

Cho dù bạn không phải là một người ham bóng đá nhưng là một người dân Việt Nam, khi chứng kiến thời khắc chờ đợi 60 năm của người hâm mộ bóng đá, bạn có không nổi da gà, có không vui sướng, tự hào?

Vâng! Đội tuyển bóng đá Việt Nam đã mang lại cho chúng ta những điều quý giá như thế.

U22 Việt Nam vô địch SEAGAMES 30
U22 Việt Nam vô địch SEAGAMES 30

                                       U22 Việt Nam vô địch Bóng đá Nam SEAGAMES 30

Những giá trị của những chiến thắng

Chiến thắng nào cũng sẽ đem đến cho chúng ta những giá trị, ý nghĩa nhất định. Vậy những chiến thắng của đội tuyển bóng đá Việt Nam đã mang lại những gì cho đội tuyển nói riêng và cả đất nước chúng ta nói chung. 

Niềm tin chiến thắng của đội tuyển Việt Nam. Niềm tin chiến thắng của cả một dân tộc. 

Từ thất bại của SEAGAMES 29 khi U23 Việt Nam bị loại ngay từ vòng bảng, nhiều người càng mất lòng tin vào đội tuyển bóng đá và nền bóng đá Việt Nam. Cho đến cuối năm 2017, khi HLV Park Hang Seo trở thành người thầy dẫn dắt đội tuyển chính thức, cũng chẳng có nhiều người quan tâm, vì niềm tin với một chiến lược gia người Hàn cùng kinh nghiệm dẫn dắt các CLB Hạng 3 ở quê nhà, chẳng thể làm chúng ta phấn khởi hơn bao nhiêu. Nhưng rồi, chỉ vài tháng sau đó, chúng ta tham gia Vòng Chung kết U23 Châu Á, U23 Việt Nam lần đầu tiên tiến vào tứ kết, bán kết và rồi chung kết trong sự bất ngờ, niềm vui, hân hoan tột cùng của người hâm mộ trên cả nước, người Việt mới thực sự cảm kích, nể trọng, khâm phục HLV người Hàn. 

Trận Chung kết tại Thường Châu, Trung Quốc diễn ra trong điều kiện thời tiết bất lợi, tuyết rơi dày đặc cùng với tình trạng chấn thương, nhưng các chàng trai của chúng ta vẫn ngoan cường chiến đấu, cho dù thất bại ở giây phút cuối cùng mang đến nhiều sự tiếc nuối, nhưng chúng ta vẫn rất tự hào về các chàng trai và hơn hết đội tuyển đã lấy lại được niềm tin chính bản thân, của người hâm mộ. Từ ngày ấy, không khí rạo rực mang tên “bóng đá Việt Nam” đã quay trở lại. 

Chung kết U23 Châu Á tại Thường Châu, Trung Quốc
                                 Chung kết U23 Châu Á tại Thường Châu, Trung Quốc

Những tháng sau đó, đội tuyển chúng ta liên tục tham gia các giải đấu trong khu vực, từ việc lọt vào top những đội mạnh nhất trong các giải đấu cấp Châu Á, cho đến giải Vô địch Đông Nam Á – AFF CUP, “những người hùng” của chúng ta lại một lần nữa đem về chiếc CUP VÔ ĐỊCH sau 10 năm chờ đợi. Huấn luyện viên Park Hang Seo với tài dùng người, chiến lược, sự đồng cảm với học trò của mình đã mang đến cho đội tuyển, cho dân tộc Việt Nam nhiều cái Tết chỉ trong 2 năm. 

Trước đây, chúng ta và báo chí nước ngoài hay đặt bàn cân so sánh giữa bóng đá Việt Nam và các nước khác trong khu vực như Indonesia, Malaysia, và đặc biệt là Thái Lan. Đối với Thái Lan, chúng ta hiếm khi nào được đánh giá cao hơn.

Với một nền bóng đá nam đã có tận 14 Huy Chương Vàng trong 30 kỳ SEAGAMES, trong khi chúng ta vẫn đang chờ đợi tấm Huy Chương Vàng danh giá, thì đó là lẽ đương nhiên. Cả trong những lần đối đấu trực tiếp số lần chúng ta thắng Thái Lan ở mọi cấp độ đội tuyển là khá ít ỏi. Vì vậy, mỗi khi đội bạn là Thái Lan, ta đều e ngại. Mỗi khi bị đội khác dẫn trước bàn, ta xuống tinh thần rất nhanh chóng.

Vậy mà 2 năm gần đây, ta “không biết sợ là gì”, đối với Thái Lan hay bất kỳ đội bóng mạnh nào khác, ta đều cố gắng hết sức, mạnh mẽ, tự tin, chiến đấu dũng cảm và tôi cho rằng chính “niềm tin” được gây dựng bởi HLV tài ba, bởi những chiến thắng, bởi sự nỗ lực, đã giúp cho những cầu thủ của chúng ta thành công, bước lên ngôi vị cao nhất của bóng đá Đông Nam Á cho đến thời điểm hiện tại, khiến cho Thái Lan, hay bất kỳ nước nào khác trong khu vực Đông Nam Á phải kiêng dè. 

Niềm tự hào trong mỗi người dân Việt lại trỗi dậy hơn bao giờ hết

Đêm qua, từ Hà Nội cho đến Thành phố Hồ Chí Minh, mỗi con đường, góc phố, ngõ hẻm, đều vang lên những tiếng cười, hô vang “Việt Nam vô địch”. Người người nhà nhà đổ ra đường, với lá cờ đỏ sao vàng trên tay, hoà chung niềm vui chiến thắng. Từ em nhỏ cho đến cụ già, ai ai cũng nở nụ cười vui sướng, hạnh phúc. Người đi đường hát cùng bài ca chiến thắng, cùng nhau bắt tay khi dừng đèn đỏ. Lỡ đụng xe nhau, va vào nhau trong làn xe cộ đông đúc cũng cười hề hề, nhẹ nhàng nói câu xin lỗi – không sao. Anh Grab chở khách trên xe “đi bão”, bà cụ già cầm lá cờ phất phới trong tay, ba mẹ quay lại hình ảnh gửi cho con cái nơi xa xứ,… Cái ngày “Tết đặc biệt” này chúng ta đã chờ 60 năm, thật không ngoa khi ai đó bảo rằng đêm hôm qua vui hơn gấp 60 lần ngày Tết thông thường. Một không khí lễ hội thật sự!

bà cụ ăn mừng chiến thắng của tuyển Việt Nam
Bà cụ ăn mừng chiến thắng của tuyển Việt Nam

Sự tồn tại của niềm tin và niềm tự hào 

Cái gì cũng có thời hạn, cũng có chu kỳ, có thua tất một ngày sẽ thắng. Mà thắng, cũng chẳng thể thắng hoài, thắng mãi được, cũng lại có một ngày ta sẽ thua, sẽ gặp nhiều thất bại. Nhiều người bàn luận rằng không biết sau này, khi đội tuyển chúng ta gặp thất bại, thậm chí “một chuỗi thất bại” thì liệu người hâm mộ có còn “tung hô”, có còn “niềm tin” và “tự hào” như thế hay không?

Con người có lý trí và cảm xúc. Đối với bóng đá, tôi cho rằng phần “cảm xúc” tồn tại nhiều hơn. Nếu sau này, các chàng trai, đội tuyển Việt Nam chúng ta có thất bại, đánh mất phong độ, tất nhiên, chúng ta sẽ buồn, sẽ thất vọng. Nỗi thất vọng đó sẽ làm niềm tin giảm đi, niềm tự hào cũng giảm nốt. Nhưng, “phong độ là nhất thời” và trong bóng đá, không nói trước được điều gì, “thất vọng” sẽ cũng chỉ là tạm thời, những người hâm mộ chân chính – chính chúng ta, sẽ vẫn mãi giữ niềm tin và tiếp tục tự hào về sự cống hiến không biết mệt mỏi của những cầu thủ, những “người hùng sân cỏ” đã đem lại. 

Hy vọng rằng người hâm mộ sẽ mãi ủng hộ, tin tưởng và dõi theo đội tuyển bóng đá nước nhà, cho dù là thành công hay thất bại cũng hãy luôn tự hào về những gì các chàng trai đã, đang cống hiến và nỗ lực hết mình để đem lại niềm tự hào cho dân tộc, đất nước. 

Khi thất vọng hãy nghĩ về những đôi chân trầy xước khắp chỗ, những cái đầu gối rướm máu, những lần ngã gục trên sân cỏ và cả những niềm vui như tối ngày hôm qua nữa…

———————————————————————————————————–

[ Bài viết là ý kiến và cảm xúc cá nhân, vì vậy sẽ còn mang tính chủ quan. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đọc và mong rằng chúng ta sẽ mãi tin tưởng và yêu mến đội tuyển nước nhà ]

49 views