Một câu chuyện ngắn mà chứa bài học sâu sắc về tình cảm gia đình

Bạn có là người hay đọc truyện không? Bạn cũng có là người hay viết ra cảm xúc của bản thân không? Có khi nào bạn suy nghĩ về việc sẽ nói ra cảm xúc của chính mình không? Bạn có thấy mình là người quan trọng không? Tất cả chúng ta ai cũng là người quan trọng trong cuộc sống này. Hãy biết trân trọng bản thân và thương yêu người bên cạnh mình khi còn có thể…

Con thi đại học xong sẽ ly hôn

Đó là câu mở đầu cho một câu chuyện đầy xúc cảm và ý nghĩa. Câu chuyện được người chồng kể lại về người vợ của anh. Chúng ta cùng nghe lại câu chuyện này nhé.

“Con thi đại học xong sẽ ly hôn”, tôi tưởng đây là lời nói của vợ mình khi cô ấy tức giận. Không ngờ đó là câu nói đã được cô ấy chuẩn bị trong 10 năm ở cùng tôi.

Bạn thấy sao nhỉ! Có một vài người phụ nữ, ly hôn cũng thật tao nhã.

Một người đàn ông vừa ly hôn nói về vợ cũ của mình, anh ấy nói: khi chúng tôi bước ra khỏi tòa, tôi thì khóc còn cô ấy thì cười. Cô ấy nói đã chờ ngày này 10 năm, mười năm chăm chỉ học hành của con là mười năm cô ấy đã nếm mật nằm gai.

Cô ấy đã nói với anh rất nhiều lần, đợi con thi đại học xong sẽ ly hôn. Anh cứ tưởng đó chỉ là lời nói dỗi hờn của vợ, không ngờ đó là sự thật. Và hơn thế nữa, từ ngày cô ấy nói câu đó lần đầu tiên cũng là ngày cô ấy bắt đầu chuẩn bị cho việc ly hôn.

Anh nhớ đến những năm đó vợ anh rất độc lập, dịu dàng. Có những khi 2 vợ chồng anh sống rất hòa thuận, thực chất khi đó vợ anh không muốn tính toán với anh nữa mà thôi.

Lúc trước anh rất ghét bị vợ sai làm việc nhà, sau đó không biết từ khi nào vợ anh cũng không sai anh làm việc nhà nữa. Như vậy thì anh cảm thấy rất là vui. Anh cho rằng, phụ nữ đều như thế cả thôi, không chiều cô ấy thì cô ấy sẽ tự biết làm thôi.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó vợ anh đã buông bỏ anh rồi. Cô ấy không cần anh, vậy nên việc gì cũng đều tự mình làm hết.

Trong mấy năm ấy, vợ anh không đòi hỏi anh 1 đồng nào. Thời con còn nhỏ, vợ không đi làm, chỉ ở nhà nội trợ, mỗi tháng đều đòi hỏi anh đưa tiền. Nhớ lại khi đó, anh cảm thấy hết xức phiền và chán mỗi khi nghe vợ nhắc đến việc tiền bạc. Mỗi tháng làm được ít tiền nào cũng tiêu hết cho cái nhà này rồi.

Mỗi khi vợ kêu đưa tiền, anh đều nói: “Em có thể tiêu tiền tiết kiệm 1 chút được không? Mua điều hòa lắp ở phòng khách làm gì, khóa cửa phòng hỏng thì đã sao chứ cứ dùng tạm cũng đc mà. Ngày nào em cũng mua đồ mới cho con, rồi còn đồ trang điểm, có ích gì không hay lại rước họa vào thân ý. Em không biết thương tôi chút nào ah? Em tưởng đàn ông kiếm tiền dễ lắm hả?”

Người nội trợ khi con thơ

Người vợ ở nhà làm nội trợ

Mới đầu, vợ phản pháo lại. Sau này thì ngậm bồ hòn làm ngọt.

Khi con bắt đầu đi học thì vợ cũng bắt đầu đi làm. Từ sau đó, vợ không đòi anh 1 cắc nào nữa. Và vấn đề tiền nong của 2 người từ khi đó cũng bắt đầu phân chia rạch ròi.

Vợ muốn mua gì thì tự mua và anh muốn món gì thì cũng tự trả tiền. Anh không biết vợ kiếm mỗi tháng được bao nhiêu tiền. Vợ cũng không quan tâm lương tháng của anh là bao nhiêu.

Anh nhớ có khoảng thời gian vợ tiêu rất nhiều tiền.  Vợ mua cho mình rất nhiều váy áo đẹp, mỹ phẩm tốt. Khi đó anh oán trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm lại chút hả? Sau này còn lo cho con học hành nhiều nữa chứ!”

Vợ anh liền trách lại: “Tôi tự mình kiếm nên tự mình tiêu, không lấy của anh một cắc nào. Con đi học, anh bỏ nuôi con một đồng thì tôi cũng bỏ một đồng, mà có khi còn bỏ nhiều hơn anh ý chứ không bao giờ ít hơn anh đâu mà anh nói vậy!”

Anh nghe mà đứng hình. Thế nhưng anh cũng không để trong lòng, không cho anh quản thì anh không quản, miễn sao đừng đòi tiền anh là được.

Bây giờ anh mới hiểu khi đó vợ đã không cần anh chống đỡ về kinh tế nữa rồi. Không, trong những năm đó, vợ anh không chỉ độc lập về kinh tế mà cả về tinh thần.

Vợ bắt đầu rất ít khi cãi nhau hay tranh luận với anh. Anh nói gì cũng chỉ nghe hay không muốn nghe thì cô ấy đi chỗ khác. Khi ấy anh còn nghĩ vợ mình biết hiền lương thục đức rồi. Thế nhưng thực chất là cô ấy không cần anh nữa.

Nghĩ lại những năm đó, anh thấy mình muốn làm gì thì làm, bất kể việc gì vợ anh cũng không hề can thiệp. Có một buổi tối anh không về nhà và vợ anh cũng không hề gọi một cuộc điện thoại. Khi đó anh còn cao ngạo cười chê những bạn bị vợ gọi về, cảm thấy những người ấy thực sự không có bản lĩnh, bị vợ chấn chỉnh mất cả tôn nghiêm.

Bây giờ nghĩ lại, vợ người ta còn yêu chồng còn vợ anh đã hết yêu anh rồi. Khi đó anh còn rất tự hào, tự hào đến mức cao ngạo nghĩ rằng vợ anh cuối cùng cũng biết im lặng.

Anh lại nghĩ, những năm ấy vợ nhịn vì con cái mà không cãi nhau với anh, ôm đồm hết mọi việc của con. Còn anh thì vui vẻ như người độc thân cũng chả sao, vợ anh không hề quan tâm.

Mười năm, vợ anh kiếm tiền, lo hết cho con cái và việc nhà. Thậm chí bố mẹ vợ có việc gì, vợ anh cũng không mở miệng nhờ giúp đỡ. Anh từng vì hành động này của vợ mà dương dương tự đắc, vợ nên như vậy mới phải! Anh không nghĩ là mình đang ngu muội.

Mỗi lần vợ nhờ việc là anh cảm thấy phiền. Anh không quan tâm đến bất cứ việc gì của vợ, chỉ muốn được phục vụ, chỉ cần vợ không đòi tiền còn vợ thích làm gì thì làm.

Có 1 lần vợ ốm liền gọi điện cho anh. Có lẽ với người chồng khác sẽ rất lo lắng cho vợ. Còn anh, anh nhớ như in, anh nói với vợ: “nhà cô không còn ai hả, không phải cô có tiền trong người sao, tìm tôi làm gì!”. Bây giờ nghĩ lại mà thấy đau lòng quá. 

Vợ anh không nói một lời liền tắt máy luôn. Sau khi vợ khỏi ốm, anh cảm thấy có chút tội lỗi. Tưởng vợ sẽ giận hờn, khóc lóc. Nào ngờ vợ anh coi như không có chuyện gì xảy ra. Anh lại cảm thấy vợ anh cũng chỉ đến thế thôi, vậy là anh lại không quan tâm, cô ấy cũng có giúp được gì cho anh đâu. Anh luôn là người chiến thắng còn cô ấy chỉ biết chấp nhận.

Cho đến khi ly hôn

Anh chưa từng nghĩ đến, người vợ an phận như vậy lại đến lúc đòi ly hôn. Khi ly hôn với anh lại vô cùng kiên định.

Tính kiên định này phải chẳng được tích cóp được từ cuộc hôn nhân lạnh lẽo với anh.

Nhớ lại, đã có lúc cô ấy nói: “Anh sớm đã không là chồng của tôi rồi mà chỉ  là cha của con tôi thôi”

Vậy nên cô ấy đợi 10 năm, chuẩn bị 10 năm, đợi con thi xong đại học, trở thành người lớn rồi thì cô ấy quyết tâm ly hôn cho được.

Chính anh nghĩ lại cũng thấy anh không có điểm nào để người ta lưu luyến. Duy chỉ có đứa con có lẽ sẽ khiến cô ấy suy nghĩ hơn cả. Và cuối cùng cô ấy vẫn ly hôn với anh.

Ra khỏi tòa, anh khóc vì anh không tưởng tượng được trong tương lai anh lại một mình đảm đương hết mọi việc ngay cả việc nhà.                   Còn vợ anh thì cười vì với cô ấy bây giờ đã được giải thoát khỏi 1 kẻ không ra gì.

Là đàn ông đừng nghĩ rằng chỉ vì con cái mà người phụ nữ bên cạnh mình không dám rời xa mình. Thậm chí đừng ngây thơ nghĩ rằng, vợ thì có thể răn dạy được. Đừng nghĩ là khi đối xử tốt với cô ấy thì cô ấy sẽ sinh hư, cứ đối xử với cô ấy lạnh lùng thì cô ấy mới có thể không làm phiền mình được.

  • Bạn ỷ vào sau khi sinh con thì cô ấy không thể mạnh mẽ như trước, cứ ức hiếp, ghét bỏ, nhìn không vừa mắt thì cô ấy vì con cũng sẽ nhẫn nhịn.
  • Bạn ỷ vào tấm lòng yêu con của cô ấy, không muốn con sống trong gia đình không trọn vẹn, miệt thị, lạnh nhạt, thậm chí chỉ xem cô ấy như 1 bảo mẫu miễn phí.
  • Bạn nghĩ cô gái ấy yếu đuối và dễ ức hiếp như vậy đấy.

Sao bạn không nghĩ là cô ấy không còn lựa chọn nào khác. Khi cô ấy tích cóp đủ sức lực và đủ mạnh mẽ, khi con cái của cô ấy đủ trưởng thành và hiểu chuyện thì mọi quyết định cô ấy đưa ra chỉ hướng về việc rời xa bạn.

VỚI ANH: Cả phần đời còn lại thật sự mệt mỏi.

VỚI CÔ ẤY: Cả phần đời còn lại không có anh mới thật sự hạnh phúc.

……

Một câu chuyện kết thúc không được đẹp phải không các bạn. Tuy nhiên đó là điều tất yếu khi bên nhau mà không biết trân trọng nhau, không biết yêu thương nhau đủ đầy.

Chuyện của họ là vậy còn chuyện của chúng ta thì sao. Cả 2 bên đều cần vun vén cho gia đình mình. Một người ngu muội thì người kia lấy tình cảm để làm sáng lên yêu thương trong mái nhà này. Cầu chúc cho những bạn đọc đến đây luôn được yêu thương đủ đầy và hạnh phúc viên mãn.

85 views

Bạn thấy bài viết hữu ích không

Click vào ngôi sao để đánh giá

Đánh giá 3.7 / 5. Số đánh giá 3