Review sách: Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư

“Cánh đồng bất tận” ???

Cái tên ” Cánh đồng bất tận” chắc hẳn không còn quá xa lạ với mọi người. Nhưng nếu bạn chưa nghe cái tên này bao giờ hoặc đã nghe mà chưa biết nhiều về nó thì không sao cả. “Cánh đồng bất tận” là một cuốn sách làm cho nhiều người, đặc biệt là giới văn học trầm trồ nếu không muốn nói là say mê, điên đảo.

nguyễn ngọc tư
Tập truyện ngắn Cánh đồng bất tận
Cánh đồng bất tận
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư

Đôi điều về Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư và tác phẩm

Tác giả cuốn sách là nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Cô sinh năm 1976, hiện đang sống ở Cà Mau. Với tập truyện ngắn “Cánh đồng bất tận” xuất bản 2005, cô đã gặt hái được nhiều giải thưởng:

2006- Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam;

2007- tác phẩm Cánh đồng bất tận được dịch sang tiếng Hàn, được xuất bản Asia tại Seoul phát hành;

2008- tiếp tục được dịch sang tiếng Thụy Điển;

Dựa trên một truyện trong tác phẩm, đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình đã dựng lại thành phim điện ảnh mang tên Cánh đồng bất tận và đã khởi chiếu vào cuối năm 2010. Sau khi ra mắt, bộ phim để lại nhiều ấn tượng cho giới chuyên môn lẫn khán giả. Đạt được liên tiếp với 5 giải thưởng Cánh diều vàng 2010. Điều đó khẳng định mạnh mẽ thành công của phim;

Và gần đây nhất 2018, tác phẩm đã chiến thắng ở giải thưởng Literaturpreis do Litprom- Hiệp hội quảng bá Văn học Châu Á, Châu Phi, Milatin bình chọn. Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư được dịch sang tiếng Đức, bản tiếng Đức cuốn sách có tên Endlose Felder và đã vượt qua tác phẩm của tám tác giả nữ quốc tế để vươn đến giải thưởng giá trị và vinh dự này.

Điều gì ở “Cánh đồng bất tận” lại làm nên những điều tuyệt vời như vậy?

” Cánh đồng bất tận” là một tập truyện gồm nhiều truyện ngắn, đây là cái tên của một truyện ngắn mà tác giả chọn để đặt cho cả tập truyện.Từ lăng kính của cô Nguyễn Ngọc Tư, bức tranh đời sống dân dã ở thôn quê được dựng lên chân thực, bi kịch của cô đơn, của sự mất mát, dày vò khiến người đọc như đau đớn cùng nhân vật, xót xa với cuộc đời của họ.

Đặc biệt ở truyện ngắn cuối của tập truyện. Nhân vật Nương, cha của Nương và Điền em trai Nương, cả ba lang thang từ cánh đồng này sang cánh đồng khác để cho vịt nhặt nhạnh từng hạt lúa ngay vào mùa gặt. Cuộc sống sông nước lênh đênh mà cha Nương chọn là vì trong lòng có một vết thương. Trong cuộc hành trình đến và đi không có dấu hiệu dừng lại, Nương và Điền mang theo sự háo hức khi đến một nơi nào đó, rồi khi rời đi với lòng trĩu nặng, với luyến tiếc và nhớ nhung. Riêng cha của hai chị em thì luôn luôn vô cảm, cộc tính, sống với im lặng, giao tiếp với Nương và Điền chỉ bằng âm thanh tằng hắng bởi lòng ông chưa nguôi một nỗi đau dài…Cứ như thế rồi đến lúc cuộc hành trình cũng dừng lại…với những yên bình và hi vọng cuộc sống…chỉ còn lại Người cha và Nương và một sinh linh bé nhỏ vô tội….

Với tư cách là một độc giả, mình cảm nhận ” cánh đồng bất tận” hay đến từng vụn vặt, từng chi tiết nhỏ nhất. Nhiều lần ngưng lại để suy nghĩ, dừng trang sách để tưởng tượng theo mạch cảm xúc lời văn, một cách tĩ mĩ hơn để nhận  ra những chân lí cuộc sống. Theo sự miêu tả qua câu từ rất gần gũi với lời ăn tiếng nói hằng ngày của tác giả, bức tranh đồng quê mộc mạc, giản dị có chút hoang sơ dần dần hiện ra trong trí tưởng tượng, nó rất đẹp và êm đềm. Nhưng không hẵn là một bức tranh yên bình mà sâu thẳm trong đó là những hoàn cảnh khắc nghiệt, sự mất mác, sự thất lạc nhau, những yêu thương lệch lạc bởi điều gì đó,… tất cả khiến cho  con người đau khổ, bị dày vò theo năm tháng và hình thành nên những vết thương sâu khó mà lành lại được. Đọc mà thấy khổ giùm cho họ, thương họ và khóc vì họ khổ…

 Thú thật, nhiều lúc cô Tư (mình thích gọi tác giả như vậy) làm mình cảm thấy bất ngờ và xúc động đến lạ. Thật sự rưng rưng nhiều lần khi đọc và như rằng cô Tư đã chạm đến được cảm xúc của mình.

Cái màu của cô Tư rất riêng và khác biệt, không hòa lẫn với ai được. Đó là cái màu của mộc mạc, của xa xưa, của những thứ rất đời để từ đó tô nên xúc cảm. 

Thiếu một tâm hồn tinh tế, một sức cảm xúc sâu, và nhất là một tấm lòng yêu thương đồng cảm, chắc khó viết được như thế. Một nét văn rất đời và rất dân dã như vậy. Một màu sắc rất đặc biệt, tô nên cả một bầu trời cảm xúc.

Dưới đây là một vài trích dẫn từ tác phẩm, bạn đọc thử và cảm nhận xem thế nào nhé!

” Chiến tranh, theo tôi biết, có nhiều người nhói đau khi nhắc về nó. Những huân chương, huy chương chỉ làm ấm ngực, niềm đau khuất ở một góc lòng, có kẻ nhìn thấy, có người không…”

” …người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi ngủ dậy…”

” …còn người nhìn nhau phải nhìn mặt tốt của nhau…”

” Tôi vẫn nghĩ, sự xuất hiện của nước mắt chỉ có ý nghĩa khi người ta khóc…”

Review sách: Cánh đồng bất tận
Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư và Tác phẩm Cánh đồng bất tận ( tái bản lần thứ 40)

Có nên đọc Cánh đồng bất tận?

Đọc xong cuốn sách vẫn còn chút gì đó đọng lại nơi suy nghĩ, nay mai có thể quên nhưng xúc cảm nó mang  lại vẫn vẹn nguyên, nếu như có đọc lại thêm lần nữa. Không cần trả lời cho câu hỏi: “Điều gì ở Cánh đồng bất tận lại làm nên những điều đặc biệt?” Bởi sự cảm nhận là nơi bạn. 

Cảm ơn bạn đã đọc đến tận dòng này…nếu bạn đã đi tới đây thì còn lí do gì mà bạn không thử đọc cuốn sách này! Mình mong bạn sẽ có được sự trải nghiệm tuyệt vời! Bạn sẽ thử chứ? :))

Và nếu thấy bài viết này có ích, bạn hãy chia sẻ bài viết đến với nhiều người nhé! Chân thành cảm ơn.

                                                                                                                                                                Lê Ngọc Nhàn

  • Phần mô tả bài viết:
  • Chủ đề: Cuộc sống, văn học, sách
  • Nội dung bài viết:  review sách Cánh đồng bất tận
  • Dung lượng bài viết: 1147 từ
  • Ảnh: có ba ảnh
  • Đối tượng: Hướng đến những ai muốn tìm hiểu về văn học, về sách, cụ thể là Cánh đồng bất tận
  • Mục tiêu: Đối tượng sẽ tìm đọc Cánh đồng bất tận để học hỏi những giá trị từ tác phẩm này.
238 views