( Part 1 )Tác phẩm Nhớ một mùa hoa thạch thảo -Trần Hoài Dương

💚”Tôi đã đọc ở đâu đó một câu nói đại ý: Tình yêu chân chính giúp cho người ta sống cao thượng hơn, thúc đẩy người ta làm nên những công việc phi thương… Tôi tin rằng, với khát vọng chân chính do tình yêu mà cô – bé – hoa – thạch – thảo đã làm nảy sinh trong tôi, nhất định tôi sẽ thực hiện được điều mà tôi mong ước

 🌼Nhớ một mùa hoa thạch thảo – Trần Hoài Dương 🌼( part1 )

Những suy nghĩ sôi nổi, rạo rực, râm ran lan toả khắp người tôi. Tình yêu sẽ đem lại cho tôi nghị lực và sức mạnh. Nhưng liệu điều đó đã có thể gọi là tình yêu chưa nhỉ? . . . ” 💚

Truyện về “tình yêu” tuổi 16 nhẹ nhàng không cầu kì nhưng đủ để vương vấn nơi lòng người đọc. Đây là truyện ngắn mà AD rất yêu thích tuy rằng khi đọc nó lúc đó mình mới mới có . . . 10 tuổi :> …🌼 NHỚ MỘT MÙA HOA THẠCH THẢO 🌼

hoa thach thao 5 1513 phunutoday

Bước vào tuổi mười sáu

Tự nhiên tôi có thói quen hay đứng tựa vào cửa nhìn người qua lại. Quầy bán hoa bên đường kia cũng làm tôi chú ý. Thường vào các buổi sáng, có một bọn con gái choai choai chừng mười ba mười bốn tuổi hay xúm xít quanh đó chọn mua hoa, cười nói râm ran. Tôi để ý, chúng thương hay mua nhất là hoa hồng, hoa mặt trời và hoa cẩm chướng. Chúng chọn đi chọn lại từng bông một, nhấc lên đặt xuống chán chê mới gom được vài ba bông hoa nhỏ xíu.

Tôi cười thầm và nghĩ: “Bọn này về già còn khó tính đến đâu!”. Đám con gái ồn ào, miệng nói tía lia, chọn mua xong liền nhảy lên xe đạp, đứa nọ ôm eo ếch đứa kia, đuổi theo nhau như một lũ con trai tinh nghịch. Chúng đi rồi, tất cả như vắng lặng hẳn. Lúc bấy giờ, từ bên kia đường mới xuất hiện một cô bé mảnh mai mặc bộ đồ lụa màu tím nhạt, tay cầm lãng hoa

Đã mấy tuần nay tôi để ý cứ đúng vào tầm này cô bé lại xuất hiện. Cô đến mua hoa thạch thảo. Và chỉ mua riêng một loại hoa đó thôi. Không có hoa thạch thảo, cô sẽ về tay không chứ không chịu mua thế loài hoa khác. Lòng yêu thích đặc biệt của cô khiến tôi quan sát kĩ những bông thạch thảo và quả nhiên thấy chúng đẹp thật. Những bông hoa thạch thảo tím ngát, một màu tím đặc biệt. Thường màu tím ở một số loài hoa khác gợi nghĩ đến sự mềm yếu, còn màu tím hoa thạch thảo vừa thoáng buồn, một nỗi buồn trầm tĩnh không uỷ mị, vừa toát lên một vẻ chân thực giản dị đến lạ lùng. Một loài hoa của đồng nội và những triền núi thấp, hoa mọc lẫn với cỏ hoang.

Tôi mua một bó hoa thạch thảo nho nhỏ để có cớ nói chuyện với cô bán hoa, hy vọng biết ít nhiều về cô bé kia. Tôi muốn biế “lai lịch” cô bé quá nhưng không biết hỏi bằng cách nào để cô bán hoa “tiết lộ” vài chi tiết về cô bé. Chắc chắn cô bán hoa biết nhiều về cô bé ấy vì tôi để ý mỗi lần ra mua hoa, hai người lại nói chuyện với nhau khá lâu. Loay hoay suốt cả tiếng đồng hồ tôi vẫn chưa tìm được một cớ gì để hỏi về cô bé. Khó thật! Một thằng trai mới lớn như tôi lại đi hỏi người khác về một cô bé chưa quen biết, thấy kì quặc thế nào! Rốt cuộc, tôi đành về không.

Mấy hôm sau

fe92e60889624d32a01af9fa509976b0

Tôi quyết định “liều mạng” một phen. Nhân lúc cô – bé – hoa – thạch – thảo đang nói chuyện với cô bán hoa, tôi giả vờ chọn mấy nhánh hoa, lặng nghe xem họ nói chuyện gì. Vẫn chuyện hoa thạch thảo mà hình như cả hai người đều rất thích. Sao tôi không biết bài đó nhỉ? Thế là suốt mấy hôm liền, tôi lang thang qua các quầy bán băng nhạc. Mãi đến hôm thứ mười mấy, khi tôi đã bắt đầu chán nản, không hi vọng gì tìm ra bài hát cô bé yêu thích, chợt vẳng đến tai tôi tiếng hát từ một băng cát xét có nhắc đến những bông hoa vừa đượm buồn. Tôi ngơ ngẩn lắng nghe. Thì ra là bài hát này thoải rập rờn sóng cỏ. Dưới bầu trời mờ xám nhưng khô ráo của một buổi chiều không có nắng, bạt ngàn những bông hoa thạch thảo tím ngát, nghiêng ngả trong gió se lạnh…

Tôi cứ đứng ven đường, mải mê nghe tiếng hát lúc vút cao chất ngất như giằng xé, đau đớn, lúc trầm lắng một nỗi buồn vừa dịu dàng, vừa uể oải. Có lẽ đây là lần đầu tiên một bài hát đã làm tôi ngẩn ngơ đến thế. Đi đã rất xa rồi. Tiếng hát về loài hoa thạch thảo vẫn còn ngân nga mãi trong tôi. Không còn giữ gìn ý tứ gì nữa, tôi đến thẳng quầy, nói với cô bán hoa:

– Cô ơi, cháu vừa được nghe bài hát về hoa thạch thảo, cô ạ.

– Sao, cháu cũng thích bài hát đó à? – Cô bán hoa tươi cười hỏi lại tôi. – Bài đó buồn, nhưng thật hay phải không? Vả lại có những nỗi buồn làm cho người ta sống cao quý hơn lên… – Cô chợt cười to như tự giễu mình vì câu nói mang chất triết lí không ăn nhập lắm với câu chuyện thường ngày của mình.

Không ngờ cô bán hoa xởi lởi như vậy. Tôi đánh bạo nói thêm:

– Vâng, bài hát hay thật. Thảo nào cô gì thường ra đây mua hoa thạch thảo thích là phải.

– Ừ, con nhỏ ấy nó mê hoa thạch thảo lắm. Lần nào ra cũng mua độc loài hoa đó. Nó bảo nó thích vẻ mộc mạc giản dị. – Cô bỗng tủm tỉm cười, mắt hấp háy đầy vẻ hóm hỉnh. – Sao, chú mày quen nhỏ đó à?

Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, lúng túng chối:

– Không ạ. Cháu đâu có quen. Cháu chỉ…

Như thông cảm với tâm trạng bối rối rất khó diễn tả của tôi, cô bán hoa không truy hỏi tiếp mà ngược lại, như cố tình cho tôi biết thêm về cô bé:

– Con nhỏ thật dễ thương. Nó thuỳ mị, nết na.

Lời cô bị cắt ngang

Vì có một bà đến mua hoa huệ. Hình như một khách quen nên vừa bó hoa cho khách, cô vừa hỏi chuyện. Tôi oán bà khách quá. Trả tiền, nhận hoa xong rồi, bà vẫn chưa chịu đi, cứ nấn ná con cà co kê. Tôi cố tình chờ ba ta đi khỏi, hi vọng cô bán hoa sẽ kể tiếp về cô bé. Nhưng thật đáng buồn. Chờ đến mỏi cả chân, bà khách chưa chịu dứt chuyện. Bà ta đi rồi, cô bán hoa lại mải sắp xếp hàng họ, quên khuấy mất sự có mặt của tôi. Mấy lần tôi cố ý hắng giọng đánh thức trí nhớ của cô nhưng vô hiệu. Hình như cô đã quên mất câu chuyện đang nói dở với tôi ban nãy

Gợi tiếp chuyện thì tôi không dám. Sự hăm hở ban đầu khi tôi vừa mới nghe bài hát hoa thạch thảo đã tan biến, tôi không đủ can đảm để hỏi thêm về cô bé nữa. Đành ra về. Tôi cố ý chào thật to, hi vọng cô bán hàng chợt nhớ lại chí ít cũng nói một câu gì đó cho tôi còn dịp nối lại câu chuyện dang dở. Nhưng đáp lại câu chào đầy nhiệt tình của tôi, cô bán hàng chỉ lơ đãng trả lời một câu không mấy mặn mà: “Ờ, cháu về!” Thế là tôi buồn suốt cả buổi chiều hôm ấy. Một nỗi buồn mơ hồ nhưng thấm thía.

Từ hôm đó, tôi thường tần ngần nhì ra cửa, chờ cô bé xuất hiện nơi quầy bán hoa. Hôm nào không thấy cô bé, tự nhiên tôi cảm thấy trống vắng thế nào. Thậm chí cả lo lắng nữa. Sao không thấy cô bé ra mua hoa nhỉ? Cô bé ốm, phải nằm nhà? Hay cô đã chuyển đi nơi khác? Đoán già đoán non mãi, cuối cùng tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy bóng dáng mảnh dẻ của cô lại xuất hiện. Những ngón tay búp măng thon thả, trắng hồng của cô lại đang rón rén chọn từng nhánh hoa thạch thảo.

Những suy nghĩ sôi nổi, rạo rực, râm ran lan toả khắp người tôi. Tình yêu sẽ đem lại cho tôi nghị lực và sức mạnh. Nhưng liệu điều đó đã có thể gọi là tình yêu chưa nhỉ?

Cảm ơn mọi người đã đọc hết bài viết của tui ❤❤ 💚NHỚ MỘT MÙA HOA THẠCH THẢO -TRẦN HOÀI DƯƠNG💚

35 views