Tình bạn giữa nam và nữ có thành tình yêu được không?

Tôi và Hải là hai người bạn thân thiết của nhau, học chung suốt từ cấp một đến hết cấp ba. Phải nói rằng, tôi với nó đã cùng nhau đi hết chặng đường học trò thì đúng hơn.

  • Gồm 5 phần
  • Phần 1: Khởi đầu
  • Phần 2: Câu chuyện ngại ngùng
  • Phần 3: Sóng gió
  • Phần 4: Tiến triển
  • Phần 5: Mãi mãi
  • tinh ban khac gioi la co that hay chi boi do nhan sac cua ban nu 20190114174009
    tinh ban khac gioi la co that hay chi boi do nhan sac cua ban nu 20190114174009

Khởi đầu

Nhà Hải ở cùng khu với nhà tôi, chỉ cách nhau vài ba nhà. Nó rất hay rủ tôi cùng đi học, bất kể học chính trên trường hay học thêm bên ngoài, Hải luôn là người đi cùng tôi. Có những ngày phải học ca tối, tôi cũng không sợ phải đi một mình vì thằng Hải luôn đi cùng tôi, hai đứa đi học chung một chỗ nên cũng có cái tiện. Nó vừa là bạn, cũng vừa là thầy của tôi. Nó học giỏi Toán, mà tôi lại mù mờ về Toán nên hay hỏi bài nó, nó lại giảng tận tình cho tôi, mặc dù lần nào nó cũng than:” Có bài này cũng không làm được à, mày có não không đấy!”. Nghe xong, tôi chỉ muốn đấm cho nó một trận no đòn nhưng may mà tôi nhịn và nó cũng biết điều giảng cho tôi đến nơi đến chốn, khá là dễ hiểu.

Hơn thế, nó giống như nơi trút cảm xúc của tôi vậy. Tôi có chuyện gì cũng lôi ra kể với nó, dù tôi là con gái, nó là con trai. Được cái nó cũng biết thấu hiểu mà động viên tôi, cho tôi niềm tin và nghị lực. Trong lớp, nó luôn được gọi với cái tên là “Happy virus” hay “Vitamin gây cười” vì cái bản tính vui vẻ, hay nhây và nhờn đặc trưng của nó. Hải rất hay trêu ngươi, đặc biệt là con bạn thân của nó là tôi đây, cái gì nó cũng lôi ra trêu tôi được, chọc tôi cười còn làm tôi phải rớt nước mắt. Những lúc chọc tôi quá đà làm tôi khóc, nó lại rối rít xin lỗi, vì thế, tôi lại càng hay khóc hơn, và có lúc là giả vờ khóc. Tôi không phải là người sống hướng ngoại quá nhiều, nhưng khi làm bạn thân với nó, tôi lại hồn nhiên như một đứa trẻ, dẫu tôi biết mình đang trưởng thành từng ngày.

Hải là người vô tư, tốt tính, thẳng lòng thẳng dạ, cởi mở và vui vẻ, là ấn tượng tốt đối với bất kì ai gặp được nó, không bao giờ so đo, tính toán chuyện cỏn con, vặt vãnh thường ngày, không ganh ghét, đố kị ai bao giờ và cũng chẳng ai ghét hay có thành kiến với nó. Hải luôn được bạn bè yêu quý, thầy cô mến yêu, giúp đỡ nó.

Tôi và Hải cũng có những người bạn riêng, nhưng chúng tôi vẫn là một cặp bạn thân đáng ngưỡng mộ trong mắt những đứa khác, và chính tôi cũng phải thầm cảm phục tình bạn đẹp đẽ ấy của chúng tôi. Giữa tôi và nó không có khái niệm phân biệt giới tính, không xích mích hay so sánh, bao giờ cũng hòa đồng, vui vẻ, yêu quý, hỗ trợ lẫn nhau trong cả học tập và cuộc sống thường nhật.

Câu chuyện ngại ngùng

Nó rất quan tâm đến tôi, nhường nhịn trong thầm lặng, giống kiểu một người con trai với một người là nữ hơn là một đôi bạn thân, vô tư, bông đùa với tôi. Thế nhưng, đôi khi, tôi thấy sự vô tư của nó làm tôi phát ngượng.

Ngày hôm đó, có lẽ là một ngày vô cùng đáng nhớ trong đời. Tôi loay hoay lục sách vở, chẳng may làm rơi ra chiếc… băng vệ sinh ra sàn nhà mà tôi không biết, chỉ thấy mấy đứa bạn cười khúc khích mà không hiểu tại sao. Thằng Hải nhoi người lên chỗ tôi, vì nó ngồi ngay dưới tôi, nhẹ nhàng nhặt nó lên và đút vào trong cặp cho tôi. Đến khi tôi nhận ra sự bất thường đó thì giáo viên trên bục giảng quay xuống hỏi:

– Có chuyện gì đấy?

– Không có gì đâu cô ạ! – Nó nhanh nhảu trả lời trong khi tôi ngượng chín đỏ cả mặt.

Tôi quay xuống, nó nhơn nhở cười như không có chuyện gì xảy ra thực vậy. Còn tôi, cả ngày hôm đó như không dám nhìn mặt nó luôn, ở đây là sự ngại ngùng của một đứa con gái với thằng con trai hơn là giữa hai người bạn thân bình thường!

Nó luôn có chuyện cười kể cho cả lớp nghe, những lúc nó kể chuyện, tôi không quan tâm cho lắm. Hải lại tìm cách trêu tôi, bắt tôi phải cười cùng, không phải riêng mình tôi, đứa nào không cười là nó cũng phải lôi đứa ấy vào câu chuyện của nó cho bằng được thì thôi. Tôi phát bực đi được:

– Sao mày nhây quá vậy Hải?

– Kệ tao! Mày không thích à? Nói cho mày biết, không phải ai cũng nhây được như tao đâu, chẳng lẽ cứ “thanh niên nghiêm túc” như mày à? Nhạt!

Tôi mặc kệ nó, và nghĩ nó nói cũng đúng, chắc có lẽ do tôi nghiêm túc quá chăng nên mới thấy nó nhây?

22371 b6fad814b1054cd008417939a098bbca
22371 b6fad814b1054cd008417939a098bbca

Sóng gió

Nhưng rồi, bất cứ thứ tình cảm gì cũng vấp phải sóng gió, gây nhiều trăn trở. Có đứa bạn mới vào lớp không lâu, nó thấy tôi và thằng Hải thân thiết như vậy, nó hỏi tôi

– Hai đứa chúng mày thích nhau à?

– Không, mày bị làm sao đấy? Tao với nó chỉ là bạn thân thôi, bạn thân hiểu chưa? Sao mày lại nghĩ như thế?

– Tao không tin! Mày có thấy hai đứa, một trai, một gái là bạn thân thiết như mày nói chưa? Giữa tình bạn thân với tình yêu cách nhau một khoảng ngắn lắm mày ạ!- Không phải mà mày! Thật đấy!

Nó chẳng nói gì nữa nhưng cũng đủ để lại trong lòng tôi nỗi bất an, sự băn khoăn không dứt. Buổi tối, tôi nằm trằn trọc trên giường, tự đưa ra những câu hỏi quẩn quanh vẩn vơ trong đầu “Nhỡ nó thích mình thì sao?”, “Đúng là chưa thấy bạn thân là con trai với con gái bao giờ!”, “Phải làm sao đây?”

Bao nhiêu câu hỏi cứ tuôn ra mà không có câu trả lời, nó đã đi quá xa dù tôi vẫn tự chắc với mình là không phải như vậy. Biết làm gì bây giờ?

Tôi không ngờ một sự nghi ngờ không chính xác và có chứng cứ thuyết phục lại trở thành một tin đồn dấy lên mạnh mẽ trong nội bộ lớp, mặc cho trước kia chúng nó vẫn tin tôi và thằng Hải là đôi bạn thân. Đến trường, tôi vẫn phải nghe những lời nói ra nói vào về mối quan hệ của chúng tôi khiến tôi rất buồn và khó chịu nữa.

Mấy đứa bạn thân là con gái của tôi cũng tâm sự với tôi thế này:

– Mày nghĩ sao? Còn bọn tao cũng nói thật nhé, chẳng ai tin là giữa chúng mày chỉ là tình bạn mấy năm đâu! Chúng mình cũng lớn rồi, chẳng phải là con nít nữa, cũng có kẻ thích, người thương rồi! Có chăc là thằng Hải không thích mày không?

– Tao với nó chỉ là bạn thân thôi chúng mày ạ! Tao không nghĩ có tình cảm gì khác ngoài tình bạn như là tình yêu gì đó đâu! Nghĩ xa quá!

Chúng nó im lặng, còn tôi bối rối.

Tiến triển

Mấy ngày sau nữa, chuyện của chúng tôi trở thành chủ đề nóng trong lớp, lan sang các lớp khác, đến giáo viên cũng biết. Tôi càng trở nên khó chịu vì không tài nào chịu nổi những lời nói sau lưng tôi, những lời trêu chọc không dứt, và cảm thấy tức tối , bực bội với thằng Hải, một cách vô duyên vô cớ tuy nó chẳng làm gì sai, chỉ là những người bạn xung quanh châm chọc, chứ không phải nó.

Và thế là, tôi bắt đầu cố tình tránh mặt nó, không nói chuyện với nó nữa. Dường như nó nhận ra sự thay đổi bất ngờ đến khó hiểu của tôi và nó cố tìm cách tiếp cận tôi trong khi tôi cứ chối bỏ, tìm mọi cách để không đụng mặt nó, ngay cả thay đổi thói quen thường ngày của mình. Vì tôi nghĩ như thế thì mọi người sẽ bớt bàn tán và làm phiền tôi. Hải hỏi tôi:

– Dạo này mày bị làm sao vậy Chi? Tao làm gì sai à mà mày không thèm nói chuyện với tao, mày có phải người như thế đâu?

Để đáp lại câu hỏi của nói, tôi lại đưa ra một câu hỏi khác:

– Mày có thấy dạo này ai cũng đồn tao với mày thích nhau không? Mày không thấy thật à? Chẳng lẽ lại thế?

Trái với sự sốt sắng và vẻ mặt lo lắng của tôi, nó cười rú lên:

– Úi giời, haha, tao có nghe rồi, tao biết hết nhưng không ngờ mày lại vì chuyện đó mà tránh mặt tao đó! Trước kia bị trêu suốt, mày có làm sao đâu? Chính mày còn an ủi tao cơ mà! Sao giờ lại như thế này?

– Nhưng bây giờ khác với trước kia rồi! Tao với mày đều đã lớn, biết suy nghĩ hơn nên…

Tôi ngập ngừng không nói hết câu, nó liền hỏi vặn lại tôi, tưởng như chứa cả sự trách móc, tò mò, hờn dỗi:

– Thế lớn rồi thì không được làm bạn thân nữa à?

avatar
avatar

Mãi mãi 

Thực sự câu hỏi của nó lại xoáy sâu vào lòng tôi đau đớn. Đúng là trước kia, tôi không bao giờ bận tâm mấy lời trêu chọc của lũ bạn xung quanh mối quan hệ gọi là bạn thân giữa tôi và thằng Hải, còn động viên nó đừng vì như vậy mà đánh mất tình bạn. Câu nói năm nào lại vọng về trong tôi “Chúng ta sẽ mãi là bạn mà Hải”. Nó khiến tôi đau lòng, chẳng hiểu sao tôi lại đổi thay như thế, và tôi không muốn đổ lỗi cho cái gọi là “tuổi mới lớn” đâu!

Tôi hỏi thằng Hải một câu, ngắn gọn, không đủ để nó bàng hoàng nhưng cũng đủ để thấy sự hoảng hốt, khó xử thoáng qua trên mặt nó:

– Không lẽ mày thích tao hở Hải?

Nó tròn mắt ngạc nhiên, riêng tôi đứng lên rời đi. Sau rồi, nó cũng đứng lên, với theo:

– Tao có người mình thích rồi. Cho nên mày đừng lo, hãy trở lại là người như trước kia đi mày, tao với mày là bạn thân mà.

Đúng, nó đã trả lời câu hỏi của tôi, nó cũng khẳng định nó có người mình thích, phủ nhận chuyện nó thích tôi nhưng đối với tôi đâu đáng để quan tâm, bởi lòng tôi lúc này thực sự rối bời, mông lung không xác định.

Cả giờ học diễn ra chẳng giống với thường ngày, thật căng thẳng và kéo dài lâu hơn bình thường. Tôi không buồn chép bài, chỉ ngồi mải mê nghĩ về chuyện của tôi và Hải, suy nghĩ cho một tình bạn đẹp đang phát triển lại bị thứ được gọi là “tình yêu” làm lay động. Tôi cũng nghĩ thằng Hải chắc không nghĩ ngợi nhiều như một đứa con gái, mà nhất đó lại là tôi – một con người chưa bao giờ ngừng suy xét.

Chuông điểm hết giờ, tôi cho sách và cặp, thất thểu đi ra phía nhà xe, không buồn như thường ngày “Hải ơi, mày nhanh lên, có định về không?”. Cũng phải thôi, làm gì có tâm trạng để nói thế nữa cơ chứ.

Dựng xe lên, đi ra cổng, tôi mới phát hiện xe bị tuột xích. Tuy lớn đầu nhưng tôi chưa bao giờ tự sửa xích xe đạp, toàn thằng Hải sửa hộ. Nó đi sau tôi, thấy thế liền chạy lên:

– Để tao!

– Không cần, để tao tự sửa.

– Mày mà biết sửa. Để tao sửa cho, toàn là tao sửa chứ mày có sửa bao giờ đâu?

– Tao đã bảo là không cần mà. tránh ra đi… – Tôi bất giác hét lên thật to khiến mọi người và thằng Hải giật mình, làm cho nó rơi vào hoàn cảnh khó xử. Nó thấy mắt tôi bắt đầu rưng rưng, nó vội đứng dậy và lùi ra xa. Còn tôi thì dắt xe đi trong sự ngạc nhiên tột độ của những người chứng kiến.

Vẫn là vậy, dù thế nào. Tôi dắt xe đi trước, nó cũng dắt xe lẽo đẽo theo sau… Tôi biết!

Về đến nhà, tôi nằm vật lên giường, muốn đánh một giấc thật sâu để quên hết mọi mệt mỏi. Cần lắm một giấc ngủ!

Những ngày hôm sau, tôi quyết tâm tránh mặt nó, hơn cả sự cố tình. Tôi đi sớm hơn 15 phút so với ngày đi học bình thường. Nhanh chóng rời về khi giờ học kết thúc. Không ở lại lớp giờ ra chơi… Làm đủ mọi cách chỉ để không đụng nó, dẫu biết nó có buồn bã khi tôi nhận ra trên gương mặt nó trong vài giây lướt qua ngắn ngủi.

Cứ như thế suốt mấy ngày, rồi mấy tuần liền, mọi chuyện cũng vì thế mà lắng xuống, tôi thấy thoải mái hơn với lũ bạn nhưng thật ra tôi thấy mình không hề như thế! Đầu tôi trống rỗng như thiếu hụt điều gì đó rất quan trọng. Thằng Hải cũng không cố tiếp cận tôi, tôi biết tính nó, nó sẽ không cố làm điều gì mà đối phương rất ghét, vả lại nó cũng vô cùng tôn trọng tôi nữa. Tôi chỉ biết mình đang buồn mà thôi!

Đó là quãng thời gian tồi tệ của tôi khi liên tục gặp phải những chuyện xui xẻo, không hề theo ý mình muốn chút nào, vấp phải những hòn đá cản đường khiến tôi ngã đầy đau đớn và khóc rất nhiều. Tôi sắp phải chia tay một tình bạn đẹp gây dựng được suốt bao nhiêu năm trời chỉ vì những lời đồn sao? Tôi không muốn thế!

Tồi tệ hơn, tôi đã bị tai nạn, dù không quá nghiêm trọng nhưng lại làm tôi phải nghỉ học ở nhà dưỡng thương gần một tháng trời. Trong lúc tôi ở nhà, có rất nhiều bạn bè đến thăm hỏi và tặng quà cho tôi, cả lớp nhưng tuyệt nhiên không thấy thằng Hải. Biết tôi vẫn luôn muốn nó đến thăm dù vẻ ngoài có vẻ lạnh nhạt, đứa bạn tôi bảo:

– Thằng Hải ý, nó cũng muốn đến thăm mày nhưng vì sợ mày không thoải mái nên lại thôi. Mà dạo này nó càng ngày càng buồn bã, chẳng vui vẻ như trước nữa, không buồn pha trò cười nữa.

Nghe xong, tôi thấy tâm can mình quặn đau như có ai nhẫn tâm xoắn nó vào vậy. Nó đã khiến tôi suy ngẫm rất nhiều, có đêm nước mắt trực trào, tự hỏi mình “Tại sao lại phải đến mức này?”

Nó không đến thăm tôi nhưng không có nghĩa là nó không quan tâm tôi. Tôi nghĩ là vậy. Nó chép bài cho tôi trong suốt khoảng thời gian tôi nghỉ học ở nhà. Vì không đưa tận tay tôi được nên nó đặt trước cổng nhà tôi mỗi khi một buổi học kết thúc, không quên kèm theo hình mặt cười dễ thương, toe toét như nụ cười của nó và lời nhắn “Mau khỏe nhé!”

Tôi mong chờ từng ngày, canh đến giờ tan trường để Hải đem vở về cho tôi, muốn thấy hình mặt cười đặc biệt của cậu bạn lâu năm và lời chúc viết bằng bút mực rất nắn nót của nó cạnh bài học.

Ngày qua ngày, tôi dần bình phục và có thể đi học được. Cuối ngày hôm trước đó, tôi đã nhận được vở chép bài rất đầy đủ nhưng có một điểm lạ là nó viết lời chúc sức khỏe dài hơn. chính xác là “Mau khỏe nhé! Bạn thân của tôi!”

Nó luôn coi tôi là bạn thân thiết như vậy. Nhưng tại sao, tôi đang làm cái gì thế này? Tôi không biết nữa! Tôi lại khóc rồi!

Cả đêm ấy, tôi không ngủ, chỉ để suy nghĩ về mối quan hệ giữa chúng tôi và tôi vô tình đọc được câu nói “Đừng vì những chuyện không đâu mà đánh mất tình bạn đẹp! Thật bất hạnh nếu bạn làm vậy đấy!”…

Sáng hôm sau, rất sớm, tôi lấy hết dũng khí để nhắn tin cho Hải “Qua đây chở tao đi học”\r\n\r\nChỉ mất mười giây sau, nó gửi cho tôi một hình mặt cười thân thiện, tôi cũng bật cười theo.

– Chi ơi, tao đến rồi! Đi học thôi!

– Con đi học đây ạ!

Tôi dò dẫm, cố bước thật nhanh ra cổng, nhìn thấy tôi, Hải dựng xe xuống và ra rìu tôi đi.

Không quên trao nhau một nụ cười và ánh nhìn ấm áp như ngày xưa.

Xe chuyển bánh. Trời chuyển thu, lá vàng rụng đầy lối đi quen thuộc tưởng như nghe được cả tiếng lá kêu đau dưới từng vòng quay xe đạp. Tôi và nó cứ cười mãi chẳng nó gì nhiều nhưng tôi biết chúng tôi đã làm hòa rồi, quyết đối mặt với mọi thứ để giữ mãi tình bạn thân đáng trân quý mà không phải ai cũng có được này.

– Chúng ta sẽ là bạn thân suốt đời nhé! Mày phải bảo vệ tao! Nhé!

– Biết rồi thưa bà hoàng! Sẽ mãi là bạn thân!

Tôi cười hạnh phúc, nó cười vui vẻ. Đã lâu lắm rồi tôi chưa cảm thấy vui vẻ, sung sướng nhường này! Con đường đẹp hơn, không còn cảm giác cô đơn nữa, khung cảnh như nền truyện tranh đẹp vô cùng, tôi muốn con đường cứ dài ra mãi,  thời gian xin đừng dịch chuyển nữa mà! Trong bức tranh ấy, chúng tôi không phải là một cặp tình nhân mà là một đôi bạn! Bạn thân!

Cảm xúc khi đến trường sau bao ngày xa cách thật lạ! Mọi tiết học hôm ấy đều vui, đều mới mẻ lạ lùng, tôi có thể cười nhiều hơn. Thằng Hải cũng trêu chọc tôi nhiều hơn, tôi không bận tâm điều gì cả. Cho dù các bạn tôi có châm chọc chuyện giữa tôi và nó đi nữa thì tôi cũng sẽ làm ngơ, tôi không muốn mất đi anh bạn đáng yêu vậy đâu! Còn chuyện tình yêu mà mọi người nghĩ trước kia ư? Tôi nhớ là mình đã quên rồi mà! Tôi đã quên rồi!

Và có những giây phút tôi chợt nhận ra, thằng Hải cũng là một thằng con trai như bao thằng con trai khác. Đúng là nó đã có một người thích, để theo đuổi, thật ghen tị với nó. Hải cũng biết thích ai đó rồi, không phải như tôi nghĩ là đó chính là tôi, tuyệt nhiên không phải. Tại sao tôi lại không tin lời nó nói mà lại đẩy sự việc đi quá xa như thế cơ chứ? Thật may tôi đã kịp nghĩ lại sau một đêm, kịp ngăn lại sự bất tài, vô tâm khi suýt tự tay mình giết chết một tình bạn đẹp đẽ mãnh liệt như thế – tôi và thằng Hải.

Buổi học kết thúc. Tôi ra về, tất nhiên trên con xe của thằng Hải. Dọc đường, nó trêu tôi về nhiều thứ. Nó nói:

– Chúng ta là những người bạn! Mãi mãi là như thế!

– Đúng thế! Mãi mãi là bạn thân ! Dù tình yêu đẹp hơn tình bạn nhưng tình bạn ý nghĩa nhiều lắm!

\Hải thốt lên:

– Tình yêu đẹp hơn á? Chắc không?

– Chắc! Haha!

– Được lắm! Nhớ đấy!…

Mọi cảnh vật đều lu mờ đi, nổi bật lên là hình ảnh của hai người bạn pha trộn những tiếng cười giòn tan quá đỗi vô tư và hồn nhiên.

Câu chuyện của hai người chúng tôi không kết thúc giống như một cuốn truyện ngôn tình, có một đám cưới hạnh phúc như trong mơ. Nó đặc biệt hơn nhiều, đó là sự kết thúc của những hiểu lầm và sẽ mở ra một tình bạn thiêng liêng, đáng quý hơn bao giờ hết, đẹp và đáng trân trọng như bất cứ thứ tình cảm cao quý khác.

Chúng tôi là một cặp bạn thân thiết, một nam một nữ, nhưng không phải tình yêu! Là tình bạn. Tôi có thể tự tin nói rằng tình bạn thân giữa con trai và con gái là có thật! Đừng nghi ngờ!

tinh ban khac gioi va 11 quy tac can thuoc nam long 20190417220339
tinh ban khac gioi va 11 quy tac can thuoc nam long 20190417220339

Tuổi mười bảy của ai đó là tình yêu đầu đời lãng mạn còn đối với chúng tôi là sự mở đầu của tình bạn. Đó chẳng phải cũng là điều quý giá của thanh xuân hay sao? TÌNH BẠN cũng ý nghĩa lắm, đáng nhớ lắm, đâu chỉ cứ phải là TÌNH YÊU đâu!

 

132 views