Tôi có bị mất đất không cô? Một câu hỏi quá chân thật từ một người nông dân

Tuy thời gian đã trôi qua gần hơn một tháng kể từ ngày tôi gặp người nông dân ấy, nhưng những ký ức về lần đầu tiên gặp gỡ ấy vẫn in sâu trong trí nhớ của tôi, làm tôi không thể nào quên được.

Một người nông dân đang trong tình trạng bị thưa kiện về đất đai và không ai hết nguyên đơn chính là anh chị ruột trong gia đình. Nổi buồn hiện rõ trên khuôn mặt gầy gò đó làm cho người đối diện có cảm tình ngay lần đầu tiên tiếp chuyện.

Vào khoảng 12 giờ 30 phút hôm ấy, một người đàn ông ăn mặc chỉnh chu, áo sơ mi trắng, quần tây dài đứng trước cửa nhà và gọi. Vì ngay giờ trưa, tôi đang cho con ngủ nên tôi rất ngại khi tiếp khách vào giờ này. Nên có lẻ thái độ của tôi lúc ấy cũng không tốt lắm, nhưng khi ra gặp ông và trau đổi với ông thì tôi cảm thấy hối hận vì một phút trước đó mình đã có những suy nghĩ không được vui vẻ với ông.

– Chào cô! Tôi cần cô giúp tôi viết một tờ tường trình?

Nội dung gì vậy chú, chú kể đi.

hạnh phúc từ lao động
hạnh phúc từ lao động
  • Tôi tên: NGUYỄN VĂN Đ…., sinh năm 1960.

  • Địa chỉ: …. thành phố Cần Thơ
  • Tôi từ nhỏ cho đến tôi lớn sống chung với cha mẹ ruột, mẹ ruột của tôi là bà Nguyễn Thị M…, sinh năm 1930 vừa mới qua đời vào ngày 21 tháng 6 năm 2019. Tôi có tất cả 07 anh chị em ruột, đều đã có gia đình tư riêng. Anh em tôi đều đã được cha mẹ chia tài sản đất cho. Mỗi người đều có cuộc sống gia đình riêng.
  • Người nông dân đất là tất cả
    Người nông dân đất là tất cả
  • Sau khi chia đất cho anh em chúng tôi, mẹ ruột của chúng tôi còn lại 01 công đất để dưỡng già, đất tọa lạc tại …thành phố Cần Thơ. Tôi là người sống chung với mẹ ruột nên từ đó đến nay 01 công đất của mẹ do tôi canh tác, không có anh chị em nào phụ canh tác cùng. Đến 2010, mẹ ruột tuổi đã cao nên đã đồng ý cho tôi đứng tên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đối với một công đất dưỡng già của bà. Tôi canh tác và đứng tên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất một công đất đó đã gần mười năm mà anh em không ai tranh chấp.
  • Mẹ ruột của tôi là bà Nguyễn Thị M…vừa mới qua đời thì anh em lại tranh giành 01 công đất đó. Trong khi đó tiền đám tang và sổ sách ghi tên người đi đám tang mẹ tôi thì chị Nguyễn Thị B… và anh Nguyễn Hoàng T… đứng nhận và giữ lấy hết. Tiền thì tôi không nói, nhưng sổ sách anh chị cũng giữ luôn thì tôi không biết sau này đám tiệc tôi phải đi lại sau đây.
  • Mẹ ruột chết ở nhà tôi và do tôi thờ phụng. Mẹ tôi chết được 100 ngày thì không có ai đến để đốt nhang. Trong lúc mẹ còn sống thì họ không tới lui thăm viếng, chỉ tới vào ngày lễ giỗ. Không yêu cầu gì đối với một công đất nêu trên với mẹ tôi. Trước khi mẹ tôi mất, tôi nhớ trước đó một năm anh T… có đến gặp mẹ tôi hỏi là đã cho tôi một công đất đó phải không? Mẹ tôi trả lời là đã cho tôi và tôi cũng đã đứng tên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đối với diện tích đất đó. Và tôi nghe anh nói với mẹ là sau không để bán mà lại cho tôi. Mẹ tôi nói vì tôi nghèo. Thế là anh T… đi về nhà cho đến ngày mẹ mất.
  • Nội dung tờ tường trình tôi chỉ viết cho chú bấy nhiêu, nhưng chú kể cho tôi nghe rất nhiều. Tôi muốn ghi ngắn gọn để người đọc có thể đọc nhanh và có thể hiểu nhanh câu chuyện để giải quyết cho chú vì chú không phải là nguyên đơn, tờ tường trình này chú yêu cầu tôi viết dùm chú vì chú sợ khi đến cuộc hòa giải sẽ không thể nói hết những gì mình muốn nói.
  • Sau khi viết xong, tôi đọc lại cho chú nghe xem viết như thế chú đã hài lòng chưa. Chú có muốn thêm bớt nội dung nữa không.
  • Nghe xong, chú nói với tôi. Cô đọc xong tôi nhớ mẹ tôi quá. Lúc ấy, tự dưng trong lòng tôi cũng thấy mũi lòng.
  • Chú kể thêm,
  • Xong đám tang, chị Nguyễn Thị B… yêu cầu chú đưa cho cô ấy diện tích đất một công dưỡng già của mẹ. Vì theo cô, đó là đất của cha cô để lại cho cô. Cha của cô là chồng trước của mẹ chú, nhưng chú nói, thời loạn lạc, vừa mới sinh chị ra thì cha đã lạc mất và có lẻ đã chết rồi, nên mẹ chú mới tái giá và sống ổn định tại Cần Thơ cho đến nay. Nên tài sản này không có gì liên quan đến cha ruột của chị. Mà trong khi đó, khi chị có chồng thì mẹ cũng đã có cho của hồi môn và hiện tại cuộc sống của chị cũng khá giá.
  • Và khi chú không chịu đưa cho chị một công đất đó thì chị lại nói là đứng ra lấy để cho người em gái hiện đang rất nghèo khổ, khó khăn. Tôi không đồng ý. Vậy là chị nhờ đến sự giúp đỡ của anh Nguyễn Hoàng T…. Tuy anh T… không sống chung với mẹ ruột, anh lập gia đình và sống ở Sóc Trăng nhưng lúc trẻ anh có tham gia bộ đội và cũng có chức vụ. Có lẽ chị nghĩ tiếng nói của anh sẽ có giá trị hơn.
  • Nhưng lúc mẹ còn sống, mẹ cũng đã nói là cho tôi nên tôi cũng cương quyết không chịu đưa một công đất đó cho chị. Tôi rất buồn, buồn vì mẹ vừa qua đời, buồn vì anh chị em không còn thương yêu nhau nữa phải làm đơn thưa nhau. Tôi buồn lắm.
  • Cô biết không, khi mẹ tôi đau bệnh, chỉ có vợ chồng tôi chăm sóc, anh chị chỉ đến thăm rồi về. Khi mẹ từ bệnh viện về cũng không ai tới lui thăm hỏi.

– Vậy chú có muốn ghi thêm phần này vào tờ tường trình không?

– Thôi khỏi cô. Mẹ là mẹ của tôi, tôi chăm sóc là đúng rồi. Dù có nhiều anh em hay chỉ có một mình mình thì mẹ cũng mang thai chín tháng cực khổ sinh mình ra. Mình chăm sóc nuôi dưỡng mẹ là đúng rồi cô.

  • Tôi quay sang nhìn chú, dáng dọc một người nông dân chân lắm tay bùn cộng thêm nổi buồn tinh thần hiện rõ trong từng lời nói và kể cả nét mặt. Tôi quay sang nhìn chú lúc này vì tôi cảm thấy quá cảm phục chú. Tôi muốn hỏi nhưng miệng không dám mở lời, tôi rất muốn biết tại sau chú bị cụt một cánh tay.

– Họ đầy đủ mà không giúp chú chăm sóc mẹ già, vườn tượt nuôi mẹ chú không cảm thấy buồn sao. Chắc vợ chú giỏi lắm hả chú?

– Do chiến tranh nên tôi mới bị cụt một cánh tay, sau đó tôi về nhà làm vườn cho đến nay.

– Dạ, của chú xong rồi nè chú.

– À, cơ quan hòa giải hẹn tôi 13 giờ 30 phút tôi phải đi lại cho đúng giờ, để thôi họ nghỉ tôi không đến. Mà cô ơi, anh với chị của tôi có lấy đất của tôi được không cô?

– Dạ, chú cứ yên tâm đến chỗ hòa giải đi ạ! Sự thật luôn là sự thật mà chú, vả lại diện tích đất đó chú đã đứng tên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất được cơ quan nhà nước cấp đàng hoàng rồi mà. Chú yên tâm ha.

– Ờ, lúc mẹ tôi cho tôi. Mẹ tôi già rồi vẫn phải ra cơ quan ký tên cho tôi đất trước mặt cán bộ đó. Để có gì tôi kể cho ông hòa giải nghe.

– Dạ, chú đi đi không thì trễ.

bao gio nguoi nong dan moi het kho
bao gio nguoi nong dan moi het kho

Tôi nghĩ thời buổi này đúng là tất đất tất vàng, anh em chủ yếu dành giựt nhau đất đai, mà giành để canh tác giữ lại đất hương quả của ông bà cũng không nói, mà giành để bán, để lấy tiền tiêu xài cho thỏa mãn nhu cầu của bản thân. Mà xài hết số tiền đó rồi thì lại về kiếm chuyện với anh em tiếp. Có người thì nhịn cho qua vì nghĩ anh em một nhà đem nhau đi thưa kiện thì hàng xóm người ta cười cho. Có người không chịu nhịn thì cứ đưa đơn đi hết cơ quan này đến cơ quan khác, công ăn việc làm, tiền bạc cũng đổ vào thưa kiện.

Đời nay, khó có thể tìm được chữ: “Bình an”.

56 views