Tôi quyết định chia tay anh bởi anh không thay đổi vì tôi

Tôi và anh quen nhau hơn 1 năm, chúng tôi quen nhau qua một trang web kết bạn. Theo lời anh kể, anh là chuyên viên CNTT, đã làm xong tiến sỹ và đang làm việc cho FPT. Sau một thời gian nói chuyện, chúng tôi quyết định gặp nhau.

Yêu anh có phải là sai lầm của tôi không
Từ khi gặp anh tôi đã yêu thương anh rất nhiều

Khi đó, cả tôi và anh đã trải qua 1 lần yêu, mà cũng đúng, anh đã 32tuổi, còn tôi 26 tuổi. Mối tình đầu của cả tôi và anh đều là mối tình học sinh, tôi yêu bạn học cùng lớp và kéo dài hơn 6 năm, cuối cùng phải chia tay. Tôi kể cho anh, xem anh như bạn, anh lắng nghe, chia sẻ và tỏ ra rất thông cảm. Và rồi tình cảm cứ thế đến lúc nào không hay. Chúng tôi yêu nhau. Tuy rằng cả anh và tôi đều cùng sống ở TP. Hà Nội, nhà tôi và nhà anh cách nhau cũng chưa đến 10km, nhưng cả tôi và anh đều chưa biết nhà nhau, chúng tôi chỉ yêu nhau qua điện thoại và chat.

Tôi luôn tìm được sự tin tưởnghy vọng ở anh. Tôi đặt hoàn toàn niềm tin vào anh. Một lần, khi nói chuyện về tình dục, tôi đã nói với anh về chuyện của tôi và bạn trai cũ, tôi không muốn giấu anh điều gì, và nghĩ anh sẽ có thể bỏ qua cho quá khứ ấy của tôi. Nhưng mọi chuyện không như tôi nghĩ, anh rất buồn và nói cần có thời gian.

Chúng tôi không liên lạc với nhau trong một tháng. Sau thời gian đó anh gọi cho tôi, và nói anh không thể sống thiếu tôi. Tôi vui mừng vì anh đã có thể bỏ qua chuyện cũ vì tôi. Tôi càng yêu anh hơn để bù đắp lại. Nhưng đôi khi anh vẫn luôn dằn vặt tôi bởi những câu hỏi đại loại như “Bạn trai em như thế nào?”, “Em đã từng phá thai lần nào chưa?”…… Dần dần anh cũng tránh mặt tôi, điện thoại cũng thưa dần, không còn những tin nhắn yêu thương như trước kia nữa. Lúc này tôi mới hiểu rằng anh chưa thể quên điều đó. Tôi quyết định không liên lạc với anh nữa. Vậy là chúng tôi chia tay mặc dù không ai nói 2 từ đó.

  • Sau chia tay, tôi trở nên lặc lõng giữa những nỗi buồn mang tên anh

Xa anh rồi, tôi lao vào lối sống không mục đích, bê tha, say xỉn, bỏ mặc bản thân giữa nỗi buồn miên man. Có những lúc thấy cuộc sống thật tẻ nhạt, buồn chán nhưng không lúc nào tôi thôi nhớ về anh. Cũng có lần tôi nhận được tin nhắn của anh “Làm thế nào để gặp được em”. Tôi không reply, mà lưu lại, coi đó như tin nhắn cuối cùng của tôi và anh, coi đó như là kỷ niệm để có thể đọc lại những dòng tin nhắn quan tâm, vui vẻ hạnh phúc từ anh. Thời gian cứ thế trôi, tôi rồi cũng đã trở lại cuộc sống bình thường, vẫn đi làm và đi học. Cho đến một ngày, tôi nhớ rất rõ, một ngày sau 7 tháng 2 ngày chúng tôi không gặp nhau.

Đó là ngày 06/11/08, một ngày Hà Nội vừa trải qua trận đại hồng thủy, đường phố Hà Nội đã cạn sau 4 ngày biển nước. Tôi nhận được tin nhắn của anh. “Em dạo này thế nào ? Có khỏe không ? Công việc có tốt không ?” Tin nhắn chỉ đơn giản vậy thôi, mà tim tôi gần như ngừng đập, tôi hồi hộp và bối rối, cũng có một chút vui như nhảy nhót trong lòng, tôi không làm được việc gì khác.

Tôi nhìn kỹ lại số điện thoại gửi (vì tôi đã không còn lưu số của anh), cách nhắn tin trước mỗi dấu câu luôn có dấu cách, không thể lẫn được. Lấy bình tĩnh, tôi vào Toilet reply “Anh luôn biết cách làm người khác phải đau tim đấy”. “Em đang ở đâu , anh có thể gặp em được không ?”. Như không còn làm chủ được mình, tôi lao đến gặp anh khi mà đêm đã 11h. Anh ngồi chờ tôi ở café Hương Linh, quán café quen thuộc. Nhìn anh ngồi với một bàn đầy vỏ bia, tôi biết anh đang buồn, tôi ngồi uống với anh, đến mấy giờ và sau đó như nào tôi cũng không nhớ nữa…..

  • Anh có thật sự yêu tôi không ?

Chỉ biết rằng sau đó, chúng tôi quay lại với nhau. Anh yêu tôi nhiều hơn, tỏ ra quan tâm chăm sóc cho tôi nhiều hơn và tôi cũng vậy. Không như những lần trước, tôi đưa anh về nhà giới thiệu, còn đến cả họ hàng nội ngoại. Bố mẹ và mọi người trong nhà ai cũng quý anh. Những lần bạn bè gặp mặt, tôi cũng đưa anh cùng đi.

Nhưng khi nhắc đến chuyện giới thiệu tôi với bố mẹ anh, anh chỉ nói để anh sắp xếp. Bạn bè anh tôi cũng không biết ai. Tôi có đến nhà anh một vài lần, nhưng chỉ là những lúc không có ai ở nhà. Và rồi cuối cùng anh cũng cho tôi một cái hẹn, đó là dịp Tết. Tết đến hầu như anh ở nhà tôi, đến lúc tôi hỏi khi nào anh đưa em về, anh nói lý do: “Mùng 3 Tết đưa bố mẹ em về quê, hôm đó nhà anh làm cơm hóa vàng, không đưa em về được”. Tôi bảo thôi hôm khác, anh lại thoái thác theo kiểu “Em cứ yên tâm để anh lo”.

Sau Tết, công việc lại cuốn tôi đi, tôi cũng không còn thời gian nghĩ ngợi, cũng không nhắc lại nữa. Nhưng cũng từ sau Tết, anh thay đổi hoàn toàn. Anh trở thành con người hay thất hứa, nói nhưng không giữ lời.

Lúc đang ngồi uống café với tôi, bạn gọi đi nhậu, anh cũng đi luôn và hẹn 8h xuống nhà tôi, nhưng đến giờ hẹn anh thì chẳng thấy anh đâu. Tôi gọi điện thì anh nói anh nhậu say quá, không xuống được và vứt máy cho người khác nghe. Nghĩ rằng anh đang vui cùng bạn bè, có quá chén một chút cũng không sao. Tôi đành bỏ qua vậy. Có lần anh hẹn 4h chiều anh xuống và rồi anh để tôi chờ đến 11h30 anh mới xuất hiện ở cổng nhà tôi, cũng vì lý do anh đi nhậu. Anh xin lỗi và tôi lại bỏ qua. Nhưng gần đây thì tôi không còn kiên nhẫn được với kiểu của anh nữa, thêm cái kiểu gọi không nghe máy, nhắn tin cũng không trả lời. 

Chỉ khi nào anh cần, anh mới liên lạc với tôi. Anh có nói ra Tết, viện cho anh nghỉ làm để đi học. Nhưng tôi kiểm tra số điện thoại của anh, thì anh không hề đi làm, cũng không đi học, và thỉnh thoảng mới về nhà. Anh chỉ ở một khu vực mà tôi không biết rõ số nhà bao nhiêu. Cảm giác thật mơ hồ trong tôi về anh.

  • Vẫn không thay đổi vì tôi một chút nào

Rồi đến 14/2, anh hẹn tôi sau khi đi thi sẽ xuống nhà tôi, nhưng sau đó 11h20 anh xuống, và vẫn như vậy người lại nồng nặc mùi rượu. Hôm đó tôi đã nói rất nhiều, tôi sẵn sàng chia tay nếu anh muốn, và yêu cầu anh không được đối xử với tôi như vậy. Anh hứa sẽ sửa chữa, không làm như vậy nữa. Và tôi lại bỏ qua cho anh. Một tháng trước tôi không sao có thể liên lạc được với anh, và anh chỉ ở ngôi nhà đó. Tôi nhắn tin nói rằng tôi không thể tiếp tục được tình trạng như thế này nữa, đừng tự nhiên cần thì liên lạc, không muốn thì biến mất không một lời nói. “Sau khi anh xong việc, sẽ về với em trọn vẹn” – anh nói, tôi không thể hiểu được “việc” mà anh nói ở đây là việc gì.

Đến một ngày anh “xong việc”, anh gọi cho tôi, nhưng thực ra là có mục đích cả, hôm đó là anh có việc nhờ tôi giúp. Tối đó tôi có việc phải về muộn, anh hứa sẽ đón tôi, đến lúc này, những gì anh nói tôi chỉ còn tin 20% khả năng thực hiện được, tôi đã dần mất niềm tin sau những lần anh ấy đối xử vô tâm với mình. 10h tối tôi nhắn cho anh đến đón. Mãi sau anh mới reply “Anh bị bạn chuốc say quá, anh nằm một lúc rồi về”. Anh không hề nói gì đến chuyện sẽ đón tôi.

Lúc đó tôi vừa tức giận vừa tủi thân, tại sao bao nhiêu lần anh vẫn không thay đổi, tại sao tôi cứ mãi tha thứ cho anh hết lần này đến lần khác mà vẫn yêu anh như vậy. Tôi gọi ngay lại, anh không nghe máy, tôi nhắn lại: “Lúc sáng anh nói là sẽ đón em, nên em đi cùng bạn, nhưng nó đã về trước rồi, em không có xe để về, bây giờ em phải làm sao đây”.

Và tuyệt nhiên không hề có tin nhắn phản hồi nào của anh. Tôi gọi lại nhiều lần anh cũng không nghe máy. Thực ra hôm đó tôi có đi xe, tôi chỉ giả vờ nói vậy để thử xem phản ứng của anh thế nào, thật không thể ngờ anh lại làm như thế. Hai hôm sau, tôi kiểm tra và biết anh đang ở nhà, tôi quyết định đến nhà anh để nói cho anh biết cách cư xử tồi tệ của anh và tôi không thể chịu đựng thêm nữa cách cư xử của anh. Anh nằm say xỉn trong nhà. Tôi gọi anh mới dậy, dáng vẻ anh bê tha, nhếch nhác. Đâu rồi hình ảnh một ông tiến sỹ.

  • Niềm tin dần mất đi, yêu thương mà không còn niềm tin sẽ chỉ là đổ vỡ

Tôi đã nói rất nhiều, cả việc nên chia tay nhau. Tôi hỏi anh thời gian vừa rồi anh làm gì, tại sao ở ngôi nhà đó mà không về nhà. Anh nói bạn anh bị bắt trong một vụ chơi bài, và đang bị giam. Anh ở đó trông nhà, và còn vài việc không muốn nói với tôi, tôi cũng đừng để tâm đến những chuyện đó. Tôi hỏi địa chỉ ngôi nhà đó thì anh một mực không nói. Anh lại xin lỗi, lại hứa sẽ không bao giờ để tôi phải như vậy nữa, xin lỗi đã khiến tôi buồn, rằng anh đã vô tâm với tôi, anh đã biết lỗi và mong tôi bỏ qua cho anh. Tính yếu mềm con gái trong tôi lại tha thứ cho anh. Nhưng ngay tối hôm đó anh nói anh đi học, nhưng kiểm tra tôi biết anh thật ra không đi học.

Tôi nhắn tin hỏi, anh nói anh đang đi hát karaoke với bạn, tôi bảo anh về nhà đi, anh nói anh chuẩn bị về rồi, và một tiếng sau tôi gọi lại, anh vẫn điệp khúc “Anh chuẩn bị về rồi, về nhà anh gọi cho em”. Tôi chờ anh gọi, nhưng mãi vẫn không thấy. Một tiếng sau tôi gọi lại, bắt máy lên nhưng không phải là anh, mà là giọng một người con gái lạ. Vì sao 12h đêm, anh đi hát, và người con gái nào đó nghe máy. Thực sự là thế nào đây? Tôi quyết định không gọi nữa. Khoảng 1 tiếng sau anh gọi cho tôi nói là bây giờ mới ra khỏi phòng hát, anh đi ăn với bạn và bảo tôi ngủ trước, đừng chờ anh.

Sau hôm đó, anh ở luôn ngôi nhà đó và không về nhà. Tôi luôn tự hỏi, anh không đi làm, không đi học, không về nhà, chỉ ở một nơi và say xỉn tối ngày. Anh hứa 8/3 đưa tôi đi liên hoan với Viện của anh, rồi 13/3 đưa tôi về nhà sinh nhật mẹ anh. Nhưng từ hôm đó anh không liên lạc lại nữa. Tôi cũng không gọi. Liệu anh có phải như những gì tôi đã từng nghĩ về anh. Muôn vàn dấu chấm hỏi đặt ra cho anh. Nhưng giờ tôi sẽ không tìm hiểu nữa.

Tôi cảm giác anh đang lừa dối tôi. Tôi quyết định dừng mối quan hệ này. Đã quá đủ sau những khoảng thời gian ấy, tôi cũng nhận ra anh không hề yêu tôi như tôi nghĩ, anh chỉ tìm đến tôi lúc anh cần, và bỏ mặc tôi lúc tôi buồn, tủi thân, chỉ có mình tôi yêu anh mà thôi. Tình yêu từ một phía không bao giờ bền lâu, tôi sẽ chia tay anh và không bao giờ liên lặn với anh thêm lần nào nữa, cũng không yếu mềm vì một người vô tâm, lừa dối như anh.

84 views